
"Ngồi giữa đám đông" | PGS.TS.BS Lê Minh Khôi
NGỒI GIỮA ĐÁM ĐÔNG
Dĩ nhiên là tôi đang ngồi giữa đám đông. Âm thanh huyên náo đến độ không còn nghe rõ được một câu, một tiếng nào. Ngoài kia là nắng. Trên cao là vòm sao đen xanh thẫm. Cao hơn nữa là bầu trời trong vắt với những đụn mây trắng bồng bềnh. Trước mặt là đường phố hối hả, như chưa có thời khắc nào thôi bận rộn.
Đúng ra là tôi phải giam mình trong phòng làm việc để có thể kịp cho cái hạn deadline vào ngày mai. Nhưng mở máy ra, lịch hiện ngày 2 tháng 8. Đây là cái ngày tôi không thể nào quên. Và cũng sẽ có rất nhiều người trong bức ảnh này không thể nào quên.
Đúng ngày này năm năm trước chúng tôi xuất quân từ 215 Hồng Bàng để đến với mặt trận phía Tây thành phố ở Bình Tân. Chúng tôi đi như những người lính ra trận. Chỉ biết trước có mỗi một điều là khó khăn trùng điệp đang chờ trước mắt. Không biết kẻ thù như thế nào. Không biết kế hoạch cụ thể ra sao. Vũ khí trong tay cũng chẳng có gì. Kể cả tính mạng mình liệu có bị đe doạ hay không. Vậy mà đi. Từ nhân viên thấp nhất đến trưởng khoa; từ trẻ đến già; từ sinh viên đến giảng viên. Những gian nan, thử thách, những tuyệt vọng rồi hy vọng xin không kể trong status này. Con người ta vốn mau quên và mau chán với chuyện xưa. Tôi chỉ biên tút này để cho chính mình, cho những đồng đội của tôi và những ai còn nhớ đến ngày ấy.
Tôi đang giữa đám đông. Ngừng phím. Nhìn quanh. Những gương mặt rạng rỡ. Những hàm răng trắng loá trong biết nói cười thiết tha. Năm năm trước, nơi này hoang vắng. Ngoài đường cũng hoang vắng, chỉ có xe tải hàng và xe y tế. Ngày ấy, ngồi nơi này, tôi con nghe cả tiếng gà đâu đó bên Ký Hoà vọng sang. Ngày ấy, món bịt miệng, bịt mũi có tên là khâu trang đắt như tôm tươi. Không ai thiếu nó. Thành phố vắng hẳn những nụ cười. Người ta uống cà phê online. Thậm chí nhậu cũng online. Ngày ấy, trong những chuyến xe đêm, tôi lạnh người khi thấy nơi mình sống đã biến thành một vùng hoang vắng như thể khu vực bị rò rỉ phóng xạ, như trong một bộ phim Hollywood nào đó. Ngày ấy, cái mong ước cháy bỏng là được thấy kẹt xe, được ngồi xen lẫn trong một đám đông mà không phải sợ chữ F to đùng như ông ba bị kia. Mơ ước thấy hàng quán mở cửa. Mơ ước thấy lại những em bé bán vé số dạo. Mơ ước thấy lại cô bán bánh canh đường Mạc Thiên Tích. Bé mọn vậy nhưng lúc ấy đó vẫn là một điều dường như không tưởng.
Năm năm trôi qua. Rất nhiều người quên. Rất nhiều người quay ngược phản pháo. Thậm chí khi đọc những dòng này, có người nhếch môi cười ruồi: ăn mày dĩ vãng. Tôi bất chấp. Bởi đó là một trong những phần đời quan trong nhất của chính tôi, của chính những đồng nghiệp - đồng đội tôi.
Trong 6 tháng 6 ngày đi COVID ấy, tôi đã thấy được những điều tốt đẹp trong bản chất của con người. Nó khác với thời hậu COVID. Chúng tôi đã sống và cống hiến hết mình trong tình yêu thương của cả xã hội. Đó là phần thưởng lớn nhất cho đến giờ tôi cảm nhận. Một cậu sinh viên năm cuối ở tỉnh khác đến với tôi để xin học làm nghiên cứu nay đã tốt nghiệp nội trú, đã có bài đăng trên tạp chí quốc tế xịn, đã báo cáo ở nước ngoài và tối hôm qua vừa ẵm giải thưởng to đùng ngoài Đà Nẵng. Một cô điều dưỡng trẻ xông xáo suốt ngày, đến 1-2h đêm tôi bảo đi ngủ, cô bảo giờ này em mới tỉnh. Lặng lẽ làm việc. Không kêu ca. Chỉ biết cười. Khi anh em bị COVID, chính cô gái được phân công làm bà chủ cái “khách sạn California” (you can check out any time you like but you can never leave). Rồi năm năm qua, cô gái cũng tốt nghiệp thạc sĩ. Và tối qua cũng ẵm một giải nhất ở Đà Nẵng. Gã trai tình nguyện cạo đầu xuống tóc năm xưa nay cũng thành thạc sĩ, cũng đã vững vàng trong công việc chuyên môn. Và nhiều câu chuyện khác nữa. Tôi có quyền tự hào về những đồng đội quanh tôi vào những thời khắc khó khăn nhất ấy.
Tôi thì cũng đã đi qua cái choáng váng ngay sau dịch, khi mà rất nhiều người quen thân cũng đã phải rơi vào vòng lao lý. Tôi chỉ thương. Không bào chữa và cũng không thể bào chữa cho ai được. Tâm huyết, sự non nớt trong quản trị và tình thế bắt buộc đã đưa không ít người đi quá xa. Thôi thì đã sinh ra làm người thì cũng đành vui vẻ gánh phận mình vậy. Tôi may mắn đi ra cuộc chiến lành lặn và may mắn hơn vẫn còn tiếp tục được làm công việc mình yêu thích, được nhìn những đồng nghiệp-đồng đội mình kiêu hãnh tiến về phía trước.
Được nhìn thành phố mình yêu thương thay đổi từng ngày.
Được không mang khẩu trang, ngồi giữa đám đông, một đám đông vui vẻ hồn nhiên tận hưởng cuộc sống.
Được nhìn vạt nắng rung rinh trên vòm lá mới.
Đó cũng đã là một đặc ân của đất trời, của đời, của người ban tặng.




















