
Bài thơ: "Gửi con tuổi đầu đời"
GỬI CON TUỔI ĐẦU ĐỜI
Ngày ba đội mũ nồi xanh
Con còn bé quá, chưa thành nhớ thương
Chưa hay có những con đường
Cha đi vì nghĩa, vì muôn dặm đời.
Chín tháng qua giữa đất trời
Bentiu nắng gió chẳng nguôi nhớ nhà
Nhớ bàn tay nhỏ của cha
Nay chắc đã biết vịn mà đứng lên.
Con thêm một tuổi đầu tiên
Ba không thổi nến, không bên cạnh cười
Chỉ qua màn ảnh xa xôi
Ngắm con khôn lớn mà rơi lặng thầm.
Nhiều đêm thao thức âm thầm
Ba gửi nỗi nhớ vào tầng mây bay
Gửi trong cuộc gọi hằng ngày
Gửi theo tấm ảnh mẹ hay gửi cùng.
Con à, con có biết không?
Mỗi lần nhìn thấy nụ cười trẻ thơ
Là ba lại nhớ đến giờ
Con đang khôn lớn bên bờ quê hương.
Ba yêu những đứa trẻ thường
Ở nơi đất đỏ còn vương khói, nghèo
Bởi trong ánh mắt trong veo
Ba nhìn thấy bóng con yêu của mình.
Ba đi giữ lấy hòa bình
Cho em nhỏ được yên lành lớn lên
Cho bao mái ấm bình yên
Cho đêm thôi tiếng ưu phiền chiến tranh.
Mai này khi đã trưởng thành
hiểu sao ba phải đi hành quân xa
Vì sau cuộc sống hiền hòa
là những chiến sỹ, xa nhà, xa con
Xa quê, xa nước, xa non
Xa vòng tay ấm, lối mòn thân thương
Dẫu cho xa cách dặm trường
Trong Tim người lính mãi thương quê mình.
Vì sao ba phải lên đường?
trả lời giản dị bình thường thế thôi:
Để thêm một đứa trẻ cười
Dẫu không phải đứa trẻ nơi quê nhà.
Giữa trời triệu ánh sao xa
Có vì tinh tú ngỡ là bóng con
Nguyễn Huy Trọng, tuổi còn son
Là điều ba nhớ mỏi mòn mỗi đêm.
Thiếu tá QNCN Nguyễn Huy Nam

Bài thơ là những dòng tâm sự của Thiếu tá QNCN Nguyễn Huy Nam, thành viên Tổ Cấp cứu đường không, Bệnh viện Dã chiến cấp 2 số 7, gửi tới cậu con trai nhỏ Nguyễn Huy Trọng nhân dịp sinh nhật đầu tiên của con.
Khi anh lên đường thực hiện nhiệm vụ gìn giữ hòa bình Liên hợp quốc tại Nam Sudan, bé Trọng còn quá nhỏ để hiểu thế nào là sự chia xa. Chín tháng nơi đất khách quê người là chín tháng người cha dõi theo từng bước trưởng thành của con qua những cuộc gọi, những dòng tin nhắn và những bức ảnh được gửi từ quê nhà.
Lời thơ không chỉ là nỗi nhớ của riêng một người cha dành cho con trai mình. Đó còn là tiếng lòng của hàng nghìn quân nhân mũ nồi xanh Việt Nam đã và đang tạm xa Tổ quốc, xa gia đình, xa những đứa con thân yêu để thực hiện sứ mệnh gìn giữ hòa bình Liên hợp quốc; mang đến hy vọng cho những cộng đồng còn chịu nhiều khó khăn bởi xung đột, để những đứa trẻ ở những vùng đất xa xôi cũng có cơ hội lớn lên trong bình yên.


Tại Bentiu, Thiếu tá QNCN Nguyễn Huy Nam được đồng đội biết đến là một quân nhân năng nổ, trách nhiệm, luôn xung kích trong công việc; tận tụy với người bệnh, gần gũi với trẻ em bản địa và luôn sẵn sàng giúp đỡ đồng đội. Bên cạnh chuyên môn quân y, anh còn dành nhiều tâm huyết chăm sóc khu vườn rau của đơn vị. Giữa vùng đất nắng gió và khắc nghiệt của Nam Sudan, những luống rau xanh mướt ngày ngày vươn lên đầy sức sống như chính tình yêu, sự chăm chút và nghị lực của người lính quân y Việt Nam.
Có lẽ cũng bởi quá yêu gia đình, quá nhớ quê hương và cậu con trai nhỏ nơi quê nhà, nên anh càng nâng niu từng mầm xanh đang lớn lên giữa Bentiu. Và cũng như những luống rau ấy, tình yêu của người cha dành cho con vẫn âm thầm lớn lên mỗi ngày, vượt qua hàng nghìn cây số cách trở để hướng về mái ấm thân thương.



















