
Túi mật chứa đầy sỏi và viêm nhiễm, việc cắt bỏ là cần thiết
Tôi có thấy một bạn trên Facebook có hỏi ý kiến bác sĩ về tình trạng bệnh của mình: Những con đau tái đi tái lại, ngày càng dày và nặng hơn. Anh đã được chẩn đoán sỏi túi mật và viêm túi mật. Tôi khuyên nên vào viện chẩn đoán chính xác và điều trị sớm, khả năng là phải mổ tránh nhiễm khuẩn huyết có thể tử vong rất nhanh chóng. Vấn đề nhiễm khuẩn huyết chỉ còn là thời gian thôi.
Tuy nhiên, có một vài bạn giang hồ mạng sốt sắng bình luận tha thiết rằng gì thì gì chứ không được cắt túi mật, qua kinh nghiệm bản thân đã bị sỏi thận!
Tôi không nói kinh nghiệm cá nhân của một người đúng hay sai. Tôi chỉ trình bày ở đây một số luận điểm để mọi người cùng xem xét.

Y học, ban đầu chắc chắn phải đi từ kinh nghiệm cá nhân rồi tích lũy dần. Thầy thuốc ngày xưa, càng gặp nhiều bệnh nhân thì càng có kinh nghiệm. Cho đến bây giờ, đối với rất nhiều bệnh nhân thì một ông bác sĩ tóc hoa râm vẫn dễ tạo niềm tin hơn một bác sĩ tóc đen nhánh, cắt theo kiểu Hàn, kiểu Nhật. Kinh nghiệm cá nhân, lẻ tẻ đó lại được tập hợp lại, sử dụng những phép thống kê, suy luận, những phương pháp thực nghiệm, kiểm chứng rất rất nhiều lần mới ra được một khuyến cáo điều trị.
Rồi khuyến cáo này cũng phải điều chỉnh khi có những bằng chứng mới, mạnh mẽ hơn, thuyết phục hơn. Một bà đi đẻ có một lần lại cứ dạy kinh nghiệm đẻ cho thế giới, đôi khi bày cả cho bác sĩ sản vốn đã tự đẻ hai lần và đỡ đẻ cho hàng ngàn người khác.Ai cũng biết đôi chân mình là quan trọng, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Nếu không vì thế thì làm sao có câu hãy đi bằng đôi chân mình, đứng vững trên đôi chân mình? Nhưng không may, một bàn chân nhiễm trùng hoại tử không thể cứu được, nếu không cắt bỏ thì nó lại lại đường dẫn để chất độc và vi khuẩn tấn công vào máu, hoại tử lên cao rồi vô phương cứu chữa. Không ai muốn đoạn chi, không ai muốn đoạn nhũ nhưng khi cần thì phải làm. Đó là trường hợp trong những tình huống xấu thì phải chọn cái ít xấu hơn.
Hầu như trong cơ thể không có bộ phận nào là thừa thãi. Ngay cả cái Ruột Thừa thì nó cũng không thừa. Nó cũng có chức năng miễn dịch. Nhưng khi nó bị viêm thì phải cắt. Không có chuyện bảo tồn ở đây.
Túi mật là một bộ phận quan trọng của hệ tiêu hóa. Ai cũng muốn có một túi mật ngon lành, co bóp đúng nhịp điệu với bữa ăn để có một quá trình tiêu hóa êm thấm. Tuy nhiên, vì một lý do nào đó - chế độ ăn, do ký sinh trùng - túi mật bị lắng sỏi và viêm. Viêm có thể hoại tử.
Ngay cả khi túi mật chưa hoại tử mà bị căng giãn lâu ngày, mất chức năng bình thường, chứa đầy sỏi và viêm nhiễm thì việc cắt bỏ là cần thiết. Một túi mật có giải phẫu và chức năng bình thường thì mới có vai trò quan trọng trong tiêu hóa.
Một túi mật đã bị biến đổi cả về giải phẫu lẫn chức năng thì việc giữ lại chỉ làm tăng nguy cơ, đó là chưa nói đến chuyện giữ lại có khả thi hay không. Nó có thể là một ổ nhiễm làm vi khuẩn lan tỏa trong ổ bụng và vào máu. Sỏi trong túi mật có thể gây kẹt cổ túi mật, gây tắc nghẽn đường mật với những hệ lụy khôn lường.
Không có túi mật, việc tiêu hóa sẽ có chút rắc rối. Nhưng nên nhớ, túi mật đã mất chức năng đến mức bác sĩ quyết định phải cắt thì nó đã không còn vai trò nữa. Để đấy, bạn có nguy cơ chọn lấy cái chết đầy tốn kém.Y học không thể luôn luôn đúng trong mọi trường hợp. Những gì đúng hôm nay có thể không còn đúng trong tương lai khi có những bằng chứng mới ra đời. Tuy nhiên, kinh nghiệm hay ý kiến cá nhân ngay cả của một chuyên gia thì nó vẫn được xếp ở bậc thấp nhất trong 6 bậc bằng chứng trong y khoa.
Vậy ý kiến cá nhân của một người, chưa nói là không đầy đủ, chắc chắn không thể phổ quát hóa cho mọi người.
We don't know what we don't know - một câu nghe lãng nhách nhưng lại rất thâm trầm. Những người biết chút chút nên tìm hiểu Hiệu ứng Dunning-Kruger để tự cảnh tỉnh mình. Ai cũng nên vậy, kể cả người đang gõ những dòng này.




















