
Tôi có đang đi làm thuê không?
Vừa qua, khi tham dự hội nghị Câu lạc bộ Ung thư Dạ dày Thế giới tại TPHCM, tôi gặp lại nhiều giáo sư từ Nhật Bản, Hàn Quốc, châu Âu… Họ đã ngoài 70, thậm chí gần 80 tuổi, nghỉ hưu từ lâu nhưng vẫn miệt mài nghiên cứu, giảng dạy, đi khắp nơi chia sẻ tri thức.
Nhìn họ, tôi xúc động và nhận ra: với những người thực sự yêu nghề, nghỉ hưu chỉ là kết thúc một vị trí công tác, chứ không bao giờ kết thúc mong muốn cống hiến.
Thế nhưng, cùng ngày hôm đó, một đồng nghiệp hỏi tôi:
“Về hưu rồi mà không nghỉ ngơi đi à? Lại đi làm thuê ngay sao?”
Câu hỏi tưởng chừng vô tình ấy khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Bởi thật lòng, tôi chưa bao giờ nghĩ mình đang đi làm thuê.

Ở tuổi này, tôi hoàn toàn có thể nghỉ ngơi, đi du lịch, dành nhiều thời gian cho gia đình. Nhưng tôi lại chọn tiếp tục bắt đầu công việc mới. Có những ngày làm việc từ sáng đến tối, phẫu thuật 3 - 4 ca, hội chẩn liên tục… Áp lực không ít, nhưng áp lực lớn nhất đến từ trách nhiệm nghề nghiệp và niềm tin của người bệnh.
Khi họ đi xa, chi phí nhiều hơn, chỉ để mong được tôi trực tiếp mổ… đặt tất cả hy vọng vào mình… thì tôi phải làm sao để xứng đáng với niềm tin ấy.
Tôi cũng nhớ lời Chủ tịch bệnh viện từng nói:
“Chúng tôi xây bệnh viện này không phải cho hôm nay… mà cho cả một trăm năm sau.”
Một trăm năm sau, chắc chắn không còn chúng tôi, nhưng bệnh viện vẫn còn, phòng mổ vẫn còn, thế hệ bác sĩ và người bệnh vẫn còn. Và tôi hiểu: mối quan hệ giữa người bác sĩ và người xây bệnh viện không phải là chủ – thuê, mà là sự đồng hành để tạo nên giá trị cho xã hội.
Một bên đầu tư tiền bạc, xây dựng cơ sở vật chất.
Một bên mang tri thức, kinh nghiệm, lương tâm nghề nghiệp.
Nếu thiếu một trong hai, sẽ không thể tạo nên giá trị trọn vẹn.
Nên nếu ai hỏi tôi hôm nay: “Ông có đang đi làm thuê không?” – câu trả lời của tôi là KHÔNG.
Tôi đang được trao cơ hội tiếp tục cống hiến, tiếp tục thấy mình còn có ích, tiếp tục đứng cùng những người có khát vọng để tạo nên giá trị cho người khác.
Ở tuổi này, may mắn nhất không phải là nghỉ ngơi sớm, mà là vẫn còn sức khỏe, vẫn còn đam mê, và vẫn còn được cuộc đời cần đến.
Tôi biết ơn bệnh nhân vì sự tin tưởng.
Tôi biết ơn những người đã xây dựng bệnh viện để tôi có môi trường tiếp tục làm nghề.
Và tôi biết ơn cuộc đời, vì vẫn cho tôi cơ hội được cống hiến.
Đó không phải là “làm thuê”.
Đó là sống hết mình với nghề, với người bệnh, và với giá trị nhân văn của y học.
PGS.TS.BS Nguyễn Anh Tuấn
Giám đốc Ngoại khoa – Bệnh viện Đa khoa Phương Đông
Nguyên phó viện trưởng Viện Phẫu thuật tiêu hóa
Chủ nhiệm khoa PT ống tiêu hóa, Chủ nhiệm bộ môn Ngoại tiêu hóa, BV TƯQĐ 108
Ủy viên BCH hội ngoại khoa và PT nội soi VN




















