
Phòng DSA không ngủ
Người ta thường hào hứng kể cho nhau nghe về những "thành phố không ngủ" rực rỡ đèn hoa, về những tụ điểm giải trí thắp sáng màn đêm ngoài kia. Nhưng giữa dòng chảy xô bồ ấy, ít ai biết rằng, phía sau cánh cửa thầm lặng của bệnh viện, có một nơi ánh đèn chưa bao giờ tắt, một nơi mà khái niệm thời gian được tính bằng từng nhịp đập của sự sống: Phòng can thiệp mạch máu não (DSA).
Đêm nay, khi cả thành phố đã chìm sâu vào giấc ngủ, phòng DSA vẫn căng mình trong một cuộc chiến không tiếng súng nhưng nghẹt thở đến tận cùng.
23:00 – Hiệu lệnh trong đêm
Kim đồng hồ nhích dần về đêm muộn. Khi mệt mỏi bắt đầu bủa vây cũng là lúc chuông điện thoại reo vang dồn dập. Ekip trực DSA nhận lệnh cấp cứu: Một cụ bà 81 tuổi nhập viện trong tình trạng đột quỵ nguy kịch, mạch máu não bị tắc nghẽn, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ còn tính bằng phút.
Thời gian là não. Mỗi phút trôi qua là 2 triệu tế bào thần kinh chết đi. Không một ai bảo ai, toàn bộ ekip lập tức vào vị trí.
Dưới ánh đèn sáng rực của phòng DSA, những đôi mắt chăm chú nhìn vào màn hình máy DSA, những bàn tay giữ chặt ống thông bỗng trở nên khéo léo, chính xác đến kinh ngạc. Những bộ áo chì nặng trĩu đè lên vai, mồ hôi đẫm áo, nhưng áp lực đè nặng lên tâm trí họ còn lớn gấp trăm lần. Họ đang chạy đua với tử thần để giành lại quyền được sống, được tiếp tục sum vầy bên con cháu cho một người bà, người mẹ.

Khi bóng đêm chưa dứt, cuộc chiến lại bắt đầu
Tiếng thở phào nhẹ nhõm vừa khẽ vang lên khi ca can thiệp cho cụ bà thành công tốt đẹp, mạch máu thông suốt. Đồng hồ đã chỉ sang canh hai. Đôi tay mỏi rã rời, đôi mắt đã hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ, những tưởng các bác sĩ, điều dưỡng có thể tựa lưng nghỉ ngơi đôi chút...
Nhưng không! Tiếng bước chân dồn dập lại phá tan không gian. Điện thoại lại đổ chuông.
Ca thứ hai bn nữ 60t tiếp tục được báo chuyển vào vì đột quỵ do tắc mạch máu đoạn M1 bên phải.
Không có thời gian để mệt mỏi. Không có chỗ cho sự chần chừ. Ekip trực lại nhanh chóng sát khuẩn, lại khoác lên mình chiếc áo chì quen thuộc, lại bước vào phòng DSA dưới ánh đèn sáng loáng. Họ tiếp tục đứng đó, kiên cường như những bức tượng đài thầm lặng giữa đêm thâu.
Những chiến binh áo trắng thầm lặng
Phòng DSA không ngủ, bởi vì lỡ mất một nhịp của căn phòng này, một cuộc đời có thể sẽ khép lại mãi mãi.
Họ không có những tràng pháo tay của đám đông.
Họ không có ánh đèn rực rỡ của phố thị ngoài kia.
Họ chỉ có ánh đèn vàng của phòng can thiệp, ánh huỳnh quang của màn hình máy tính và những lồng ngực phập phồng hy vọng của bệnh nhân.
Sau ánh đèn sáng suốt đêm ấy là tuổi trẻ, là sức khỏe, là những đêm thức trắng xa gia đình của các y bác sĩ. Họ đánh đổi giấc ngủ của bản thân để đổi lấy sự sống bình yên cho biết bao người khác.
Xin cảm ơn các chiến binh áo trắng!
Cảm ơn những con người quả cảm nơi phòng DSA không ngủ, đã và đang dệt nên những phép màu giữa đời thực, giữ lại nụ cười và hạnh phúc cho biết bao mái nhà khi bình minh thức giấc. Chúc ekip có nhiều sức khỏe để tiếp tục sứ mệnh thiêng liêng này!
BS.CK2 Hà Minh Đức
Trưởng khoa Nội Thần kinh - Đột quỵ, Bệnh viện Đa khoa Châu Đốc




















