
Một cây đại thụ lại giã từ: BS Vũ Văn Dũng - bậc thầy gây mê hồi sức của BV Bình Dân
AloBacsi Academy trân trọng chia buồn: Bác sĩ Vũ Văn Dũng - Nguyên Trưởng khoa Gây Mê Hồi Sức và Khoa Chăm Sóc Đặc Biệt (ICU) Bệnh viện Bình Dân - đã tạ thế ngày 30/8/2026 tại Midway City, California, Hoa Kỳ, hưởng thọ 84 tuổi.
BS Vũ Văn Dũng sinh ngày 15 tháng 1 năm 1943 tại Bắc Kạn, Việt Nam. Ông tốt nghiệp Bác sĩ Y khoa Quốc gia tại Y khoa Đại học đường Sài Gòn khóa 1969–1970. Sau khi hoàn thành chương trình đào tạo y khoa chuyên sâu, ông gắn bó sự nghiệp của mình với Bệnh viện Bình Dân - một trong những trung tâm ngoại khoa hàng đầu và lâu đời bậc nhất tại TP.HCM.
Trong suốt những năm tháng cống hiến cho y học, BS Vũ Văn Dũng đã đảm nhiệm vai trò Trưởng khoa Gây Mê Hồi Sức kiêm Trưởng khoa Chăm Sóc Đặc Biệt tại Bệnh viện Bình Dân. Là người lãnh đạo và đặt nền móng chuyên môn vững chắc cho công tác hồi sức – cấp cứu ngoại khoa, ông cùng các đồng nghiệp đã triển khai nhiều kỹ thuật gây mê, hồi sức tích cực, cứu chữa thành công vô số ca phẫu thuật phức tạp và các bệnh nhân trong tình trạng nguy kịch.

Sự ra đi của BS Vũ Văn Dũng là niềm mất mát to lớn đối với gia đình, đồng nghiệp cùng các thế hệ y bác sĩ ngành Gây Mê Hồi Sức. AloBacsi xin gửi lời chia buồn sâu sắc nhất đến toàn thể gia quyến cùng bạn bè, đồng nghiệp của bác sĩ.
BS Đỗ Minh Hùng, một học trò của thầy chia sẻ (xin đăng lại nguyên văn):
Nửa đêm nhận tin thầy ra đi, bao nhiêu ký ức cũ bỗng ùa về. Bồi hồi, tôi viết vài dòng tiễn biệt thầy.
Khi tôi về Bệnh viện Bình Dân, Gây mê Hồi sức còn hai người thầy lớn mà tôi luôn kính trọng là thầy Dũng và thầy Chừng. Thầy Chừng đã đi trước, nay thầy Dũng cũng đã rời xa chúng tôi.
Thầy Dũng là người rất phóng khoáng, vui tính, thích ca hát và luôn hòa đồng với đàn em. Ba tôi, 1928–1997, trước đây cũng từng chơi với thầy. Sau khi ba mất, có những dịp tôi được đi chơi, ăn uống, hát hò cùng thầy. Thầy thường cười nói: "Trước chơi với ba mày, giờ chơi với mày!” Nghe vừa vui, vừa thân tình.
Có những cuối tuần anh em hát với nhau đến khuya, rồi tôi chở thầy về tận nhà. Những chuyện rất bình thường ngày ấy, bây giờ nhớ lại mới thấy quý biết bao.
Ngày thầy chính thức nghỉ hưu, thầy tặng tôi một cuốn sách về esophagectomy của Surgical Clinics of North America. Cuốn sách đã cũ, nhưng với tôi đến giờ vẫn là một món quà vô cùng quý giá.
Khoảng những năm 2010, tôi rất muốn làm phẫu thuật nội soi cắt thực quản ở tư thế nằm sấp. Nhưng lúc ấy vừa nói ý tưởng ra đã bị các thầy “chửi te tua”. Tức lắm, nhưng cũng đành chịu!
Vài năm sau, khi một đàn em của tôi chính thức làm TK gây mê hồi sức, hai anh em quyết định làm. Chúng tôi thực hiện cắt thực quản nội soi ở tư thế nằm sấp, gây mê nội khí quản, làm xẹp phổi bằng CO₂ và nạo hạch trung thất dưới carina, quanh phế quản gốc phải và trái. Vào thời điểm đó, khoảng năm 2015 (phải không Vũ em?), đây thực sự là một bước đi rất mới đối với chúng tôi và cả ở vn.
Những ca đầu tiên, hai anh em cứ như đã đặt sẵn đầu mình lên thớt. Bởi nếu thất bại, chúng tôi biết chắc những người thầy lớn như thầy Tần, thầy Nghĩa, thầy Dũng… sẽ chẳng dễ dàng bỏ qua! May mắn là chúng tôi đã thành công. Và cho đến hôm nay, dù phẫu thuật nội soi hay phẫu thuật robot, tôi vẫn giữ nguyên nguyên tắc ấy trong phẫu thuật thực quản: gây mê nội khí quản, xẹp phổi và CO₂, để có thể bộc lộ và nạo hạch trung thất tốt nhất.
Sau này, có lần sang Los Angeles dự hội nghị, tôi đã tìm cách liên lạc để đến thăm thầy nhưng không gặp được. Khi ấy sức khỏe thầy đã bắt đầu yếu.
Nửa đêm nhận tin thầy mất, những câu chuyện tưởng đã nằm yên đâu đó trong ký ức lại lần lượt trở về: những buổi hát hò, những lần đưa thầy về nhà, câu nói về ba tôi, cuốn sách cũ thầy tặng, rồi cả những lần bị thầy la vì những ý tưởng “liều lĩnh” của đám đàn em…
Một thế hệ các thầy lớn lại thêm một người ra đi.
Vĩnh biệt thầy.
Cảm ơn thầy vì những năm tháng đã sống thật phóng khoáng, gần gũi với đàn em, và vì những điều thầy đã để lại cho nhiều thế hệ sau mình.
Cầu mong thầy an nghỉ và sớm siêu thoát.
Toronto 0.38am 3/9/26




















