
Nữ thủ khoa đầu tiên của Khoa Y Đại học Đại Nam và giấc mơ đứng trong phòng mổ
Có những người chọn nghề y vì một ước mơ tuổi nhỏ. Có những người đến với y khoa sau những biến cố của cuộc đời. Với Trần Thị Mai Hằng, hành trình trở thành nữ thủ khoa đầu tiên của Khoa Y, Trường Đại học Đại Nam được tạo nên từ sáu năm kiên trì, những ca trực kéo dài và niềm tin rằng một bác sĩ giỏi phải không ngừng học hỏi.
Trong lễ tốt nghiệp của khóa bác sĩ đầu tiên, Mai Hằng là sinh viên duy nhất tốt nghiệp loại Xuất sắc với GPA 3,6/4,0. Danh hiệu thủ khoa không chỉ đánh dấu thành quả học tập mà còn khép lại chặng đường sáu năm trưởng thành tại giảng đường và bệnh viện.
Sáu năm để trả lời những hoài nghi
Ngay từ khi bước vào Đại học Đại Nam, Mai Hằng từng đối diện không ít băn khoăn, cả từ người khác lẫn chính bản thân.
Lựa chọn theo học ngành Y tại một trường đại học tư thục khiến cô từng lo lắng liệu môi trường đào tạo có đủ khắt khe để rèn luyện mình trở thành một bác sĩ giỏi.
Nhưng càng học, Hằng càng nhận ra chất lượng của một bác sĩ không được quyết định bởi tên trường, mà bởi sự nỗ lực của chính người học.
"Bản thân phải tự học rất nhiều. Thầy cô có thể hướng dẫn, còn việc trở thành bác sĩ như thế nào phụ thuộc phần lớn vào chính mình", Hằng chia sẻ.

Khi bệnh viện trở thành giảng đường lớn nhất
Bước ngoặt đến từ năm thứ ba, khi bắt đầu học lâm sàng.
Từ những trang giáo trình, Hằng bước vào môi trường bệnh viện với nhịp độ hoàn toàn khác. Những ca trực nối tiếp, lịch học dày đặc và các kỳ thi khiến quỹ thời gian gần như chỉ còn xoay quanh bệnh viện và sách vở.
Có tuần, cô trực nhiều buổi liên tiếp, ban ngày theo bệnh nhân, tối về tiếp tục ôn bài. Có những kỳ thi diễn ra dồn dập, mỗi ngày nhiều môn, nhưng chính môi trường lâm sàng đã giúp cô hiểu rõ ý nghĩa của từng kiến thức được học.
Điều khiến Hằng nhớ nhất không phải điểm số, mà là những ca bệnh đầu tiên được chứng kiến.
Đó là một ca phẫu thuật cho bệnh nhân cao tuổi trong tình trạng rất nặng. Hay một bệnh nhân đa chấn thương trước khi vào phòng mổ phản ứng với thuốc mê, vừa khóc vừa cười trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Những khoảnh khắc ấy giúp cô nhận ra phía sau mỗi bệnh án là một con người, một gia đình và những hy vọng được đặt vào đội ngũ y tế.
"Từ đó em hiểu người bác sĩ không chỉ chữa bệnh mà còn đồng hành với người bệnh trong những thời điểm khó khăn nhất."
Chọn Ngoại khoa vì yêu những đôi tay biết chữa lành
Trong khi nhiều nữ sinh lựa chọn các chuyên ngành nội khoa, Mai Hằng lại hướng đến Ngoại khoa.
Lý do không chỉ xuất phát từ đam mê phẫu thuật mà còn từ niềm yêu thích làm việc bằng đôi tay.
Cô cho rằng Ngoại khoa đòi hỏi sự tập trung, tính chính xác và khả năng đưa ra quyết định trong thời gian rất ngắn.
Để chuẩn bị cho công việc tương lai, Hằng có một thói quen khá đặc biệt: tập tạ.
Theo cô, một ca mổ có thể kéo dài nhiều giờ, thậm chí xuyên đêm. Nếu không đủ thể lực, bác sĩ rất khó duy trì sự ổn định của đôi tay và khả năng tập trung.
"Em không tập để đẹp hơn mà để đủ sức đứng nhiều giờ trong phòng mổ."

Học để làm nghề, không chỉ để lấy điểm
Nhìn lại sáu năm đại học, Mai Hằng cho rằng GPA cao chỉ là kết quả của một quá trình học tập nghiêm túc.
Điều quan trọng hơn là biết kết nối kiến thức với thực hành, học cách giao tiếp với bệnh nhân và không ngừng cập nhật những tiến bộ mới của y học.
Theo cô, trí tuệ nhân tạo sẽ ngày càng được ứng dụng mạnh mẽ trong y tế nhưng không thể thay thế vai trò của bác sĩ.
"AI có thể hỗ trợ phân tích dữ liệu rất nhanh, nhưng người bệnh vẫn cần một bác sĩ biết lắng nghe, biết chia sẻ và chịu trách nhiệm với từng quyết định điều trị."

Một khởi đầu mới
Tấm bằng bác sĩ đánh dấu điểm kết thúc của quãng đời sinh viên nhưng cũng mở ra hành trình dài hơn.
Mai Hằng mong muốn tiếp tục học tập, theo đuổi chuyên ngành Ngoại khoa và trở thành một bác sĩ có chuyên môn vững vàng, luôn đặt người bệnh ở vị trí trung tâm.
"Tấm bằng tốt nghiệp chỉ là điểm khởi đầu. Em hy vọng sau này sẽ trở thành một bác sĩ mà người bệnh có thể tin tưởng và an tâm gửi gắm."




















